Con nghiện kể lại giây phút kinh hoàng khi “ngáo” đá

Câu chuyện dưới đây kể về cuộc sống 4 năm chìm ngập trong ma túy đá của một bạn trẻ sống ở TP Hồ Chí Minh. Trang nhật ký ghi lại những gì bạn trẻ đó đã trải qua từ lúc bắt đầu nghiện ma túy đá, cho đến khi bạn ấy lên cơn “ngáo đá” và làm tự hại người, hại mình. Đến khi mạng sống sắp chấm dứt thì bạn ấy tỉnh lại và quyết tâm đi cai nghiện để làm lại cuộc đời.

“Tôi đang bế tắc, thực sự bế tắc. Tôi cũng đã từng giống như các bạn, là một thanh niên thế kỷ 21 sống hoạt bát trong cái xã hội đầy cám dỗ này. Tôi biết phân biệt đúng sai, phải trái, biết những gì nên làm và không nên làm, nhưng cuối cùng tôi cũng không thoát nổi những cám dỗ của ma túy.

Tôi viết bài viết này với hy vọng đây sẽ là bài học cuối cùng trong cuộc đời tôi, một con người đã sai lầm quá nhiều, vấp ngã nhiều lần nhưng không biết đứng dậy, không biết giành giật lại những cơ hội mà mình đã và đang có…

Tôi chơi ma túy đã được 4 năm rồi. Tôi không kể hay khoe gì hết, tôi chỉ đang nói về cuôc đời mình, từ một thằng ngoan ngoãn hiền lành thành một thằng sa đọa, từ một kẻ có tất cả thành một con số 0 tròn trĩnh…

Khi mới tập tẹ bước chân vào, tôi cũng chỉ chơi kẹo, chơi cỏ thôi. Cũng nghe người ta nói tác hại rồi chê bai đủ điều nhưng ai đã dính vào lần 1 thì sẽ có lần N, có khác chăng chỉ là nhiều và ít, nặng hay nhẹ mà thôi.

Tôi cũng chơi theo đấy, lúc đầu mới chơi kẹo cảm giác thật là bay bổng, mọi phiền muộn xua tan hết, cảm giác sảng khoái đến từng lỗ chân lông…. Thế nhưng, những cuộc chơi đó tỉ lệ nghịch với những lần ở nhà, với sự phiền muộn của bố mẹ, với những buổi nghỉ học, xe cộ bán đi hết để cá độ bóng đá nhằm có tiền để thỏa mẵn cái Sĩ của bản thân.

Tôi chơi không phải giống mấy thằng ham mà kiểu gì cũng chơi được. Lúc nào buồn thì tôi chơi để quên sầu, vui cũng chơi để vui hơn, có tiền thì chơi kiểu có tiền, không có tiền thì chơi theo kiểu không có tiền… nói chung là rất nhiều kiểu. Tôi tự nhủ với mình rằng mình không nghiện, mình có thể kiểm soát được, mà đúng là tôi có thể kiểm soát được.

Rồi để tăng độ ép phê, tôi bắt đầu chuyển qua chơi ma túy đá. Các bạn biết cảm giác chơi đá lúc đầu chứ nhỉ? Lên, không lên… nhưng công nhận là nó hơn kẹo nhiều đúng không? Thế rồi tôi bắt đầu chuyển qua chơi đá, bỏ chơi cỏ, chơi kẹo và tôi không ngờ ma túy đá đã khiến tôi không thể kiểm soát được chính mình. Bất cứ lúc nào, cho dù là buồn, là vui tôi đều tìm đến với nó. Và công nhận nó cũng là môt phương thuốc đặc trị tốt nhất cho những kẻ luôn ngủ vùi trong bóng tối như tôi. Lúc đó tôi cũng đã không kiểm soát được dù chỉ mới chơi mà thôi.

Tôi cũng từng là một thanh niên trí thức, cũng có hiểu biết về nhiều thứ. Khi lướt qua những trang báo mạng kể về những thanh niên chơi đá đến mức ngáo đá thành điên điên khùng khùng, ảo giác hay còn gọi là ảo thanh gì đó. Tôi chỉ lướt qua, còn cười mỉa mấy thằng này chơi kiểu gì mà đến mức như thế.

Lúc đó tôi cũng chỉ cười khẩy và không tin tôi sẽ bị như thế. Cảm giác của tôi khi chơi đá xong chỉ là nhìn mọi thứ vui hơn, tình cảm hơn chứ cũng chưa có gì cả. Nhiều lúc chơi xong cũng muốn được ảo như thế một lần mà không được, hết phê rồi ngủ, lúc nào thích thì sex…, và thời gian này thì tôi đang phải trốn nợ vì cờ bạc….

Rồi chuyện gì đến cũng đến. Mới đây thôi, cái cảm giác mà tôi mong chờ đã đến. Nó không báo trước nhưng đã để lại một sự khiếp sợ tột độ cho tôi. Đó là vào một buổi chiều chúng tôi chơi đá, chơi chỉ 3 người thôi, nhưng đập liên tục trong 3 ngày, chơi hết 4g đá, phê rồi nằm thả, thả xong dâỵ chơi…

Tôi đang trốn nợ nên vào phòng của một đứa bạn chơi. Nó ở trọ nên phòng của nó thoáng lắm, người ngoài có thể soi vào nếu không che đi. Sau khi chơi xong tôi đang ngồi nghe nhạc nhẽo lung tung thì bị. Trước đó tôi cũng hay nghe thấy những tiếng động lạ lạ trong đầu mình, nhưng mà không quá để ý.

Đến hôm đó tôi đang ngồi nghe nhạc thì đột nhiên vang lên trong đầu tiếng xe máy, rồi tiếng của chủ nhà trọ nói là chúng nó 3 đứa mới ngồi chơi đá với nhau xong. Tôi giật mình, nhưng mà cũng không tin. Tôi đi ra đi ra xem thì thấy chẳng có gì hết, nhưng cứ ngồi xuống thì lại nghe tiếng vang lên trong đầu. Tất cả mọi thứ diễn ra giống như thật hoàn toàn, không khác gì một bộ phim. Tôi hốt hoảng hỏi thằng bạn “chết rồi bà chủ trọ biết rồi”, tội nghiệp nó đi ra xem hoài mà chẳng có gì. Mà thật ra đó là một đứa con gái, chứ chẳng phải “thằng bạn” trong tưởng tượng của tôi.

Rồi tôi bắt đầu nghĩ trong đầu là trong phòng này hình như có camera hay sao mà sao họ biết được nhỉ… Tôi nhìn quanh, nhìn quanh, rồi bắt đầu lại thấy tiếng của mấy bà hàng xóm vang lên trong đầu là bọn đó mới đập đá với nhau xong, rồi tiếng họ kể với công an, rồi tiếng ông công an vang lên để kêu người xuống bắt. Thậm chí đến mức độ tôi ngồi đánh nhạc mà mấy bà hàng xóm còn bảo thằng này đánh nhạc hay, rồi qua bài chuẩn…

Tôi bắt đầu hoảng loạn, nhưng mà tâm trí vẫn còn suy nghĩ được. Chỉ tội nghiệp con bạn, rồi tôi bảo nó gọi bà chị xã hội xuống chở tôi đi gấp. Lát sau, bà chị xuống thì tôi kể bà chị tôi biết, mà chị cười. Tôi tự nhủ rằng bản thân mình làm gì đến nỗi này, thần kinh mình tốt….

Bà chị đến một lúc rồi chạy xe ra đổ xăng để chở tôi đi. Thế nhưng vừa nổ máy xe thì tôi nghe thấy tiếng công an bắt chị lại, rồi nghe tiếng chị dạ dạ, thưa thưa. Tôi hoảng, vậy là thôi xong rồi, quay qua con bé nói với nó “xong rồi em à”…, khổ thân con bé.

Hoảng loạn cực độ, tôi gọi điện thoại mãi không thấy bà chị bắt máy, vậy là bị ăn rồi. Thế là hết. Tiếng mấy bà hàng xóm lại vang lên “chết mày rồi con”, chửi nhiều lắm, tôi ngồi chửi lại, nhưng mà cũng chửi nhỏ nhỏ, tại vì vẫn còn lí trí mà.

Rồi lúc sau chị tôi đi đổ xăng trở về. Bi kịch lúc này mới bắt đầu, tôi nhìn chị tôi nghi ngờ chắc bà này làm tay sai cho công an để bắt mình đây. Mặt bà chị thì biết tôi đang ngáo nên có vẻ sợ sợ, vây nên càng làm tôi nghi ngờ hơn.

Kêu chị chở đi, trước lúc ra cửa tôi cầm theo con dao định qua nhà bà hàng xóm đâm bà một phát, nhưng bị chị giật lại, nên tôi cũng bỏ dao lại. Chị chở ra ngoài đường, tôi nhìn quanh, thấy mọi thứ vẫn bình thường, nhưng tôi vẫn nghĩ chắc là công an vẫn theo sau. Vì tôi với chị chơi rất thân với nhau, tôi hỏi chị rằng: Chị X nói thật đi, chị bị bắt rồi đúng không? Rồi tôi nhìn lên mặt chị, nhìn thấy mặt chị nheo nheo lại giống như đang cố ra hiệu cho tôi cái gì. Rồi tôi nhìn quanh, thấy mấy thằng giả trang đi theo sau. Tôi biết chắc là công an đi theo để bắt ra đường dây buôn đá mà tôi vẫn hay lấy đây.

Tôi thề với các bạn là không khác gì một bộ phim có thật đâu… và lúc đó tôi nghĩ chị tôi đang cố giải thoát cho tôi, chị chạy xe quanh co, lòng vòng rồi tôi thấy bọn giang hồ đi theo sau tôi, là bọn buôn đá. Tôi thầm nghĩ chết chắc chúng nó thử mình để xem mình có khai ra không đấy. Lúc này thì tôi bắt đầu điên rồi, và cái bấu víu cuối cùng là bà chị.

Đang chạy thì tôi nhìn qua bà chị, thấy chị chạy chậm chậm lại và ra hiệu nhảy xuống chạy trốn đi. Tôi nhảy ngay, ngã xây xước tùm lum. Bà chị quay lại quát ai bảo nhảy xuống. Tôi lại leo lên lại, chị hỏi tôi là có chuyện gì …. Tôi khóc lóc chẳng hiểu sao hết. Cuối cùng là công an bắt hay giang hồ tìm? Rồi tôi kêu chị chở tới cái đường ở ngoài, vì ở đó có cái đồn công an.

Chở tới đó thì lại nghe chị ra hiệu nhảy đi, nhảy đi. Thế là tôi lại nhảy xuống, cú này khá nặng, rồi tôi định chạy vào đồn công an. Lúc đấy thấy mấy ông công an nhìn ra, tôi lại nhìn bà chị, mà lúc này bà chị đã đứng nép vào một góc đường để nhìn tôi với ánh mắt khá sợ. Vậy là tôi lại leo lên xe chị đi với một tâm trạng hoẳng loạn cực độ hơn nữa…. Tôi thầm nhủ, chị đang cố giúp mình mà tại sao, tại sao….???

Khi đã bế tắc, tôi bắt đầu buông xuôi. Thế rồi ý nghĩ trong đầu thôi chỉ có cái chết mới giải quyết được tất cả. Tôi với chị cứ đi lòng vòng cho đến khi thấy cái xe tải đi qua, tôi định nhảy xuống đưa đầu vào cho nó cán, cũng may chị giữ lại được. Chị quay lại nhìn trừng trừng, ánh mắt thật đáng sợ… Tội nghiệp chị. Rồi đến cái xe thứ hai tôi cũng định nhảy xuống, mà may chị giữ tay áo tôi lại, ….Rồi tôi hét lên “tại sao, tại sao, em đâu có ăn cướp giết người gì đâu…”

Thế rồi tôi kêu chị điện thoại gặp mẹ lần cuối cùng. Chị chở tôi đến một con hẻm khuất, thả tôi ngồi đấy để chờ mẹ. Trong khi chờ thì người đi đường chạy qua nhìn tôi cứ tưởng họ định giết tôi. Tôi cứ ngồi yên chờ chết. Vậy mà chẳng có gì, quái lạ? mấy lần tôi cầm gạch theo định phang họ vì cứ họ cứ đòi giết tôi, nhưng mà bà chị ngăn lại. Thú thật lúc đó nhìn mặt chị ác quá, tôi sợ…

Lúc sau mẹ tôi tới, tôi khóc rất nhiều, mẹ thì không hiểu tại sao. Tôi thì cứ nghĩ trong đầu là mẹ tới để giải thoát cho tôi. Mẹ hỏi han tôi đủ thứ nhưng tôi lại thấy vang lên trong đầu tiếng nói của bọn giang hồ, mà người đi đường qua lại cứ nhìn tôi lại cứ tưởng họ đòi giết tôi, rồi mẹ với chị thì ngăn lại.

Thật chẳng biết thế nào nữa, tôi cầm cuc đá nện 2 phát thật mạnh lên đầu, giờ vẫn đau đầu. Cứ thế tôi khóc lóc một lúc thì mẹ gọi taxi chở tôi về nhà.

Lại bắt đầu đến anh lái taxi. Lên xe hai mẹ con nói chuyện mà tôi cứ nhìn nó, rồi lại thấy nó dắt khẩu súng ở quần. Vậy là tôi bắt đầu hăm he nó, quay qua chửi nó “mày giỏi giết tao đi…”, mẹ thì cứ năn nỉ nó để không đuổi chúng tôi xuống đường. Khi về đến nhà rồi, mở cửa nhưng không tôi không xuống vì thấy nó cầm súng đứng ở ngoài. Mãi cho đến khi người nhà ra kêu tôi vào, một lúc sau tôi mới chịu xuống xe… Tội nghiệp anh tài xế…

Đến lúc vào nhà, tư tưởng muốn chết lại trỗi dậy. Tôi chạy thật nhanh lên lầu để nhảy lầu, may mà có thằng em nó ôm lại. Tôi đánh nó, nhưng mà nó vẫn cứ ôm chặt tôi, rồi tồi khóc lóc kể lể, nhảm nhảm như thằng điên. Nhân lúc nó thả ra tôi ra, tôi đạp mạnh một phát chạy lên mà lúc đó chạy bị vấp nên ngã nên thằng em tới túm lại được…, thoát chết lần 2.

Sau khi đã thử mọi cách mà không chết được, tôi xuống nhà ngồi và bắt đầu quậy mọi người trong nhà. Mọi người thì cứ khóc, tôi thì cứ ngáo… Rồi tôi xin vào nhà tắm, thực ra là vào để tìm cách chết tiếp.

Tôi cầm 2 cái quần dài vào phòng tắm rồi cột lại, sau đó đưa cổ mình vào treo lên. Lúc đó tôi chỉ có quyết tâm phải chết bằng được, nhưng mà cổ đau quá cứ hóc hóc ở cổ mãi nên thôi không chết kiểu này nữa. Thế là đổi cách chết khác, tôi lấy cái kéo, bắt đầu ngồi cắt tay. Đau lắm các bạn ạ, nhưng mà tâm trí cứ muốn chết mãi à. Tôi cứ cắt tay thế, mà sao không thấy máu chảy ra, mặc dù cắt rất sâu. Tôi bóp tay, tôi hút máu thế mà nó cũng không chảy ra, mọi người ở bên ngoài thì cứ gọi….

Tôi liền nghĩ không thể chết trong phòng tắm được, muốn đi vào phòng mình nằm. Khi ra ngoài, tôi giấu tay mình và cứ thế đi vào phòng, đắp chăn lại nằm khóc. Khóc chán, tôi lấy cái chìa khóa với một đoạn sắt nhỏ nhỏ, cứ thế mà đâm vào cái lỗ ở tay, rồi lấy răng cắn cho nó chảy máu ra, sau đó nằm chờ chết.

Thế mà quái lạ, tôi chọc thế nào máu nó cũng ko chảy ra, rồi tôi cảm thấy mọi thứ cứ tối dần, tối dần. Tôi thấy người cha đã chết của tôi hiện về, tôi xin cho tôi đi theo ông, rồi tôi lại thấy mấy người trùm đầu giống kiểu thần chết nữa. Mà hình như có cha đỡ tôi hay sao, tôi vẫn không chết, máu vẫn không chảy, chỉ có một cái lỗ sâu hoắm ở trên cổ tay.

Trong giấc ngủ, tôi tưởng tượng mình biến thành ma, thành quỷ, tưởng mình đã chết rồi cơ, thế mà tôi vẫn còn sống…”

Còn biện pháp thì chỉ có con đường duy nhất của tôi là: Vào trung tâm cai nghiện thôi ạ! Ngày đó tôi bị nặng quá không kiểm soát được bản thân nên phải vào trung tâm. Còn những ai cũng sử dụng ma túy đá như tôi nhưng nếu vẫn nhẹ và ý thức được. Thì tôi khuyên thật nên cai đi ạ, nhẹ thì chỉ cần ở sử dụng thuốc cai Bông Sen thôi là được, bạn tôi cũng có nhiều đứa đã cai thành công rồi. Còn nếu nặng không phối hợp cách duy nhất là vào trung tâm.