7 năm nghiện ma túy và hành trình vượt qua cơn nghiện

“Nếu cho tôi được trở lại cách đây 10 năm tôi sẽ không bao giờ dùng thử bất kể loại ma túy nào, cũng sẽ không để bản thân dại dột nghe lời xúi dại từ những người bạn thời đó. Và tôi mong các bạn trẻ hay bản lĩnh trước những lời dụ dỗ, đường mật, Và những ai đang sa chân lạc bước vào con đường ma túy, xin hãy mạnh dạn, hãy dứt khoát để cai thứ chết chóc ấy”. Đó là những lời tâm sự của anh Nam, trú tại Thanh Hà, Hải Dương.

Người đàn ông hơn 30 tuổi tâm sự: hồi bé anh vốn đã nghịch ngợm so với các bạn cùng trang lứa, anh hay bày ra các triêu trò để chơi cùng đám bạn, hay trêu trọc người khác, và mọi người cũng nhận xét là anh rất thông minh. Khi đi học dù là không tập trung học hành, chểnh mảng nhưng đến khi cận kề thi anh chỉ cần tập trung ôn đề cương, xem lại bài là đã giành được kết quả tốt không kém những bạn khác.

Ngày đấy gia đình anh cũng khá khó khăn, với lại học hành vốn chẳng phải là con đường anh theo đuổi. 18 tuổi anh đã bắt đầu cùng mấy anh họ, hay người trong làng đi lên thành phố làm thuê từ phụ xây, phụ hồ, lúc lại phục vụ quán ăn, bảo vệ… ngày đó anh làm được bao nhiêu cũng gửi về cho bố mẹ, chỉ giữ lại một ít chi tiêu bản thân.

Kiếp làm thuê cứ kéo dài như thế cho đến khi 21 tuổi, anh bị dụ từ một người anh trong làng, thấy 2-3 người túm tụm vào dùng. Họ bảo anh thử đi phê lắm, cái này hay lắm, sẵn cái tính tò mò, anh cũng hút thử, anh hít vài hơi đã thấy cảm giác lâng lâng, sảng khoái trong người. Vậy là cứ 2-3 ngày anh lại chơi 1 lần cùng những người đó, dần dần thành ngày nào cũng phải dùng.

Anh biết đến cơn vật thuốc đầu tiên sau 4 tháng dùng, hôm đó mấy ông ấy đấy về quê, không có ai đi mua thuốc, vì bình thường anh chỉ đưa tiền cho mấy ông anh, để họ mua về rồi dùng. Anh chỉ nghĩ hôm nay không có dùng cũng không sao, nhịn mấy hôm vậy. Nhưng ngay hôm không có thuốc đấy anh đã thấy bản thân mình có sự khác lạ, bắt đầu mệt mỏi, tứa mồ hôi, chân tay bủn rủn, cả tối hôm đây anh dường như không thể ngủ được. Thì anh mới biết mình vật thuốc, anh chỉ cố gắng đợi đến sang hy vọng sẽ đỡ nhưng sang ngày thứ 2 còn khó chịu nhiều hơn. Bắt đầu đau bụng dữ dội, lại cảm giác buồn nôn, toàn thân đau nhức vật vã. Đến mức không chịu được nữa anh phải đi ra ngoài tìm mua.

Xuất hiện các cơn vật vã khi cai ma túy

Sau cơn vật kinh hoàng đó anh biết anh đã nghiện ma túy, và cai nó không hề dàng như anh vẫn nghĩ. Đã nhiều lần thử cai lại, nhưng cùng lắm chịu được 3 hôm là anh lại đi dùng, lúc đó như cảm giác châm chích dưới da, toàn thân mệt mỏi, đi ngoài, cảm giác thèm cứ hiện đến liên túc. Vì không cai được anh vẫn chìm vào ma túy nhiều năm như thế, và dấu gia đình không ai biết chuyện anh nghiện. Anh cũng ít về hẳn, và lâu lâu mới gửi được số tiền ít ỏi về cho gia đình.

Mọi chuyện vỡ lẽ khi bố anh bắt anh về nhà, vì không muốn con trai phiêu bạc nay đây, mai đó như vậy. Anh cũng có về và vẫn lén dùng, sau đó anh cũng có yêu vợ của anh bây giờ và cưới cô ây. Khi được hỏi đến vì sao biết mình nghiện anh không có gắng cai, lại giấu diếm chuyện đó rồi lập gia đình, anh không sợ vợ con khổ sao. Anh chỉ bảo: Ngày đấy còn trẻ, tôi chỉ nghĩ yêu rồi lấy, tôi vẫn cố gắng kiếm tiền đưa vợ con là được. Chứ tự cai tôi đã cố nhiều lần nhưng không được.

Sau đó không lâu vợ anh phát hiện, vì bắt gặp anh sử dụng trong nhà vệ sinh, vợ anh đã rất sốc và thông báo với bố mẹ anh. Ông bà cũng bàng hoàng khi biết anh nghiện mà nghiện lâu năm như vậy.

Người cha gia vì thương con, không muốn chứng kiến cảnh gia đình tan vỡ, vì vợ anh lúc đó đã bầu được 6 tháng. Nên đã khuyên nhủ và đưa anh đến trung tâm cai nghiện tự nguyện ở tỉnh để cai. Ở đây với sự quản lý nghiệm ngặt của các cán bộ, và thuốc hỗ trợ, anh đã giảm thiểu được cơn vật, và đã cai thành công. Anh bảo “Ngày đó chỉ mong cai xong nhanh nhanh, cải tạo tốt để sớm về với vợ con. Anh rất hối hận khi để vợ phải khó khăn một mình, và nghĩ đến lúc vợ sắp sinh mà mình không ở đó, thấy trách bản thân mình vô cùng, rồi nhớ ba mẹ già, lại vất vả vì anh”.

Sau khi trở về anh đã tự động không giao du với những người nghiện ma túy nữa, mà chỉ chuyên tâm làm ăn, ngày đó anh về có mượn bố mảnh đất để trồng cây ăn quả và rau để bán. Hiện giờ anh đã có cho mình ba vườn trông cây ăn quả to nhất ở xã, mang lại nguồn thu ổn định cho gia đình.

Nghĩ lại những ngày chống chọi với cơn vật, cơn thèm thuốc anh chỉ thở dài: “Mình đã lãng phí quá nhiều thời gian và tiền bạc vào một thứ vô bổ. Nó giống như một vệt đen to trong suốt cuộc đời của mình. Giờ dù thế nào đi nữa cũng sẽ không bao giờ thử lại, vì chỉ một lần thử là một lần tới gần hơn với cái chết”.

Mỗi cuộc đời đều là những mảnh đời không trọn vẹn, Những sai lầm vẫn sẽ tiếp tục sai nếu chúng ta không tự sửa đổi sai lầm đó. Hãy để bản thân mình làm chủ chính mình, chứ đừng để những thứ kinh khủng kia biến bạn trở thành nô lệ của cơn vật thuốc.